Câu chuyện của Thư

Câu chuyện về việc chuẩn bị tâm lý trước khi đi du học.

April 20, 2020

Như bao hồ sơ du học khác Thư có Visa nhanh chóng trong vòng 2 tháng kể từ ngày mở hợp đồng.


Tôi thu xếp đặt vé và hướng dẫn các thủ tục cần thiết cho gia đình Thư để em có đủ thông tin cho chuyến bay của mình. Trái với vẻ háo hức và hạnh phúc của Thư khi chúng tôi báo tin, Mẹ Thư đã khóc khi tôi thông báo em có Visa.


Tiếp theo đó theo lời Ba của Thư thì ngày nào Mẹ Thư cũng khóc vì không nỡ xa Thư. Gia đình rơi vào tình trạng nửa muốn đi mà nửa không muốn đi. Tôi thực sự hiểu và đồng cảm với Mẹ Thư khi việc rời xa con mình trở nên thật hơn và gần hơn khi em có visa.


Niềm vui này lại đi đôi với nỗi buồn khác cho nên những bận tư vấn sau tôi đều lặp lại duy nhất câu hỏi “Anh Chị đã chuẩn bị tâm lý cho việc rời xa con mình chưa?” Bởi những dự tính mãi chỉ là dự tính chúng ta cần đối diện và chấp nhận sự thật rằng ngay khi đặt bút kí hợp đồng làm hồ sơ du học thì chúng ta chấp nhận việc sẽ rời xa con đổi lại con sẽ có cơ hội được bay xa hơn, trưởng thành hơn tự lập hơn…Cái gì nó cũng có cái giá của nó và liệu ba mẹ có chấp nhận đánh đổi sự đoàn tụ của gia đình cho tương lai của con.
Không còn những buổi đưa đón, không còn ai để phải quản thúc và nhắc nhở, bữa cơm gia đình thiếu mất một chỗ vui vẻ nhất, ngày tết hay lễ chỉ hai vợ chồng hoặc những đứa con khác quây quần bên nhau phải gọi nhau qua điện thoại cho đỡ nhớ….


Những ông bố bà mẹ đã chuẩn bị đủ tâm lý chưa? Ngay khi câu trả lời là có thì hãy nghĩ đến việc cho con mình đi còn không hãy thư thả. Như trường hợp của Thư mặc dù em ấy vẫn bay theo lịch bay, Mẹ của Thư hiện đã ổn nhưng nó là một quá trình tâm lý kéo dài gây mệt mỏi cả cho người tư vấn là tôi, gây nên tâm lý chia ly buồn bã cho Thư, và nỗi lo kéo dài cho cả Thư và mẹ của Thư của Bố Thư.